Chúc xuân

By




 
Anh cho em mùa xuân_Thơ: Kim Tuấn_Nhạc: Nguyễn Hiền_Quang Dũng




Chúc xuân

Mỗi năm hoa mai nở
Lại nhớ tóc mộng mơ
Buông dài từng khúc nhạc
Thả rơi nhiều áng thơ

Bây giờ xuân lại đến
Vẫn sợi vắn sợi dài
Chúc nhiều năm óng ả
Mơ màng sợi Tóc Mai

Chúc nắng về thật ấm
Chúc gió qua thật mềm
Và vần thơ còn mượt
Ở hoài bên tóc em.

Hoàng Sa



More...

O quai nón tím

By



O quai nón tím

O con gái tóc. dài quai nón tím
Chiều ni về. O có nhớ ai không?
Guốc khua chi. cho đây nhói cả lòng
Áo trắng quá. khiến lòng đây khờ khạo

O cười duyên. khoe dăm ba hạt gạo
Cho đây vay một hạt. để no lòng
Sợ nửa khuya về bên ngọn đèn chong
O giẫm lấm những tờ thơ đây viết

Cứ nguýt háy đi. cứ hờn. cứ liếc
Miễn O đừng biền biệt tháng năm xanh
Miễn sáng. trưa. chiều O cứ quẩn quanh
Sau cửa lớp. ngập ngừng như bụi phấn

Ngày hai buổi tan trường ngang mấy bận
Đứng bên đường đây cứ mãi ngó mong
Quai nón tím ơi... khói thuốc thả vòng
Không dám gọi. dù chỉ lời thăm hỏi

O cứ đi qua chẳng chờ chẳng đợi
Chẳng đoái hoài đến một gã khờ si
Những ngã đường cũng năm bảy lối đi
Sao lòng đây chỉ... O quai nón tím?

Phan Thị Ngôn Ngữ

More...

Bài thơ Sa Pa_ Ngày chủ nhật 7/12/08 của Tóc mai!

By




Tóc mai giới thiệu bài thơ Sa Pa của nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn chỉ với một khổ thơ gói gọn hình ảnh sinh hoạt của vùng Sa Pa.

Sa Pa

Sa Pa mây trắng là đà
Ăn cơm gắp khói uống trà hớp sương
Kìa ai gùi nhớ tìm thương
Tháng năm níu buộc tình vương Chợ Tình.

Thanh Trắc Nguyễn Văn
(Báo Tài Hoa Trẻ số 52_ 26/11/2008)

 
Chợ Tình Sa Pa

Áo màu khăn đội xinh xinh
Người ơi! ở lại cùng mình kết đôi
Khèn lên tình khúc bồi hồi
Nhịp tim xao xuyến mắt môi đưa tình.

Nguyên Thảo




                         


Còn sau đây là vài hình ảnh vui về buổi chiều chủ nhật 7/12/08 của Tóc mai làm bánh khọt cho gia đình...



Tự tay làm đó nha không phải mua về!



2 khuôn đầu tiên đã lên đĩa!



Nhân tôm mực hấp dẫn không?



Hoàn tất công trình xin mời mọi người nâng đũa!

More...

Dễ Thương Ơi Hỡi Dễ Thương

By




Dễ Thương Ơi Hỡi Dễ Thương
(Hoàng Vi Kha)

Dễ thương ơi hỡi dễ thương
một tà áo trắng bình thường mà xinh
Trúc kia phải mọc đầu đình
Dễ thương đi đứng một mình .. thêm thương

Dễ thương ơi hỡi dễ thương
Tóc mây xỏa bóng con đường nằm mơ
Chừng như lá biết đợi chờ
Dễ thương đi đến lá vờ buông rơi

     Long lanh đôi mắt sáng ngời
     Vô tư trong ấy bầu trời thêm xanh
     Đôi vòm mày tú thanh thanh
     Đường mi ai kẻ mà thành giai nhân ?

     Khi xưa chắc mắc nợ trần 
     Đồng tiền nơi má .. có phần tôi chăng ?
     Lại thừa chi rứa chiếc răng
     Khểnh duyên hay tại để ăn quà nhiều ?

     Dễ thương ơi hỡi dễ thương
     Dễ thương chi lạ giòng hương dịu dàng
     Cảm ơn gió gởi hương sang
     Ươm thơm giấc mộng đượm vàng men 
     tương

     Trống khua báo hiệu tan trường
     Tim khua báo hiệu dễ thương kia rồi
     Ước gì nắng chịu đổi ngôi
     Tôi soi bóng ấy thành đôi bạn đường

Làm sao tôi dám tỏ tường...
hỏi người cùng cảnh thông thường làm sao ?
Làm sao đâu biết làm sao ...
Đành thôi tôi cứ theo sau .. gọi thầm:

Dễ thương ơi hỡi dễ thương

Hoàng Vi Kha

More...

Sinh nhật

By



Sinh nhật
(Nguyễn Nhật Ánh)

Sinh nhật em chẳng biết tặng gì
Tặng đôi dép nhỏ để em đi
Tặng cây viết nhỏ cho em viết
Hay tặng vầng trăng đã dậy thì

Hay tặng em một buổi dạo chơi
Cỏ xanh dưới đất mây trên trời
Anh mười lăm tuổi em mười bốn
Quên mất rằng ta đã lớn rồi

Hay tặng em một sớm mai hồng
Cụm mây vàng chở nắng đi rong
Mênh mông trời đất không bờ bến
Kiếm chỗ nào cho mưa xuống thăm

Hay tặng em một chuyện tình dài
Đọc hoài mà chưa tới chương hai
Yêu hoài mà vẫn chưa tan vỡ
Xa cách hoài mà chẳng nhạt phai

Rốt lại thì anh biết tặng gì
Thôi tặng một ngày không nói chi
Ngồi im chỉ để nghe sau áo
Hai trái tim cười rất đáng nghi

Nguyễn Nhật Ánh

More...

Qua mấy ngõ hoa (Mường Mán)

By

 
Tóc mai giới thiệu bài thơ rất nỗi tiếng rất Huế rất dễ thương: Qua mấy ngõ hoa của nhà văn Mường Mán


     Qua mấy ngõ hoa
     (Mường Mán)

     Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
     Về đi thôi O nớ ... chiều rồi
     Ngó làm chi mây trắng xa xôi
     Mắt buồn quá chao ơi là tội !

     Tay nhớ ai mà tay bối rối
     Áo thương ai lồng lộng đôi tà
     Đường về nhà qua mấy ngõ hoa
     Chớ có liếc mắt nhìn ong bướm

     Có chi mô mà chân luống cuống
     Cứ tà tà ta bước song đôi
     Đi một mình tim sẽ mồ côi
     Tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp

     Để tóc rối cần chi phải kẹp
     Nắng sẽ chia nghìn sợi tơ huyền
     Buộc hồn O vào những cánh chim
     Bay lên đỉnh hồn anh ngủ đậu

     Cứ mím môi rứa là rất xấu
     O cười tươi duyên dáng vô cùng
     Cho anh nhìn những hạt răng xinh
     Anh sẽ đổi ngàn ngày thơ dại

     Mi khẽ chớp nghĩa là sắp háy
     Háy nguýt đi giận dỗi càng vui
     Gót chân đưa bước mộng bồi hồi
     Anh chợt thấy trần gian quá chật

     Không ngó anh răng nhìn xuống đất
     Đất có chi đẹp đẽ mô nờ
     Theo nhau từ hôm nớ hôm tê
     Anh hỏi mãi răng O không nói ?

     Tình im lặng tình cao vời vợi
     Hay nói ra sợ dế giun cười
     Sợ phố ghen đổ lá me rơi
     Sợ chân bước sai hồi tim nhịp

     Cứ khoan thai rồi ra cũng kịp
     Vạn mùa Xuân chờ đón chung quanh
     Vạn buổi chiều anh vẫn lang thang
     Vẫn theo O giờ về tan học



Từ bốn cửa Đông Tây Nam Bắc
Đến bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông
Theo nhau về như sáo sang sông
Như chuồn chuồn có đôi có cặp

Chim chìa vôi chuyền cành múa hát
Trên hư không ve cưới mùa Hè
O có nghe suốt dọc đường về
Sỏi đá gọi tên người yêu dấu

Hoa tầm xuân tím hoang bờ dậu
Lòng anh buồn chi lạ rứa thê
Nón nghiêng vành nắng chết đê mê
Anh mê sảng theo chiều tắt chậm

Chiều đang say vì tình vừa ngấm
Hai hàng cây thương nhớ mặt trời
Chiều ni về O nhớ thương ai ?
Chiều ni về chắc anh nhuốm bệnh

Thuyền xuôi giòng ngẩn ngơ những bến
Anh như là phố đứng trông mưa
Anh như là quế nhớ trầm xưa
Sợ một mai O qua mất bóng

Một mai rồi tháng năm sẽ lớn
O nguôi quên những sáng trời hồng
O sẽ quên có một người mong
Một kẻ đứng dọc đường trông đợi

Còn nhớ chi ngôi trường con gái
Lớp học sầu khung cửa giờ chơi
Cặp sách quăng đâu đó mất rồi
Vì O bận tay bồng tay bế

Chuyện hôm ni sẽ thành chuyện kể
Những lúc chiều đem nắng sang sông
O bâng khuâng nhè nhẹ hỏi lòng
Mình nhớ ai mà buồn chi lạ !

Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi O nớ chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội !

Mường Mán
(Sưu tầm)

More...

Bài viết trong buổi chiều mưa

By





Bài viết trong buổi chiều mưa
(Kim Tuấn)

Mưa đầu mùa- mưa gội lá cây xanh
Hai hàng cây vẫn chụm đầu thủ thỉ
Chiều nay mưa- em có nhà không nhỉ ?
Em có thầm nghe mưa và nhớ anh?

Mưa đầu mùa- mưa hạt nhỏ long lanh
Mưa quấn quít- mưa giọt dài giọt vắn
Mưa ơi mưa có bao giờ nhớ nắng
Sao anh buồn anh lại nhớ thương em?

Mưa đầu mùa- mưa có qua đêm?
Mưa tí tách thì thầm trên mái ngói
Em có nghe mưa tưởng lời anh nói
Rất nồng nàn tha thiết yêu em...

Như nỗi nhớ em xưa- nỗi nhớ êm đềm
Như mưa đêm nay- mưa âm thầm gợi nhớ
Như anh yêu em- anh buồn vô cớ
Bởi em rất gần và em rất xa...

 Kim Tuấn


Kim Tuấn

Nhà thơ Kim Tuấn tên thật Nguyễn Phước Vĩnh Khuê sinh năm 1938 tại Hà Tĩnh là hậu duệ của Tùng Thiện Vương Miên Thẩm. Nhà thơ trưởng thành tại Phan Thiết và Sài Gòn sau đó dạy tiếng Anh tại thị xã Pleiku (trước 1975). Sau 1975 về Sài Gòn đi dạy và viết sách tiếng Anh.

Nhà thơ Kim Tuấn đến với thơ ca từ rất sớm năm 1959 đã xuất bản tập thơ đầu tay Hoa Mười Phương. Sau đó là các tập Ngàn Thương (1969 in chung với Định Giang) Dấu Bụi Hồng (1971) Thơ Kim Tuấn (1975) Thời Của Trái Tim Hồng (1990) Tuổi Phượng Hồng (1991) Tạ Tình Phương Nam (1994)...
Thơ của Kim Tuấn rất mặn duyên với nhạc. Một số bài thơ của Kim Tuấn đã trở thành ca khúc của nhiều nhạc sĩ như: Nguyễn Hiền Y Vân Vũ Hoàng Nguyễn Phú Yên...

Nhiều người có thể không nhớ kỹ tên nhà thơ nhưng những lời thơ của Kim Tuấn đã trở thành ca từ như: Anh cho em mùa Xuân nụ hoa vàng mới nở (Nụ Hoa Vàng Ngày Xuân) hay: Từng bước từng bước thầm hoa vông rừng tuyết trắng rặng thông già lặng câm... (Kỷ Niệm) hoặc: Khi con đường một mình hai hàng cây nhớ gió... (Một Mình) thì đã và sẽ còn mãi ngân nga trong lòng công chúng.
Nhà thơ Kim Tuấn đã từ trần vào đêm 10-9-2003 tại Sài Gòn thọ 65 tuổi.
(Theo Đặc trưng)


 

More...

Hơn cả một trái tim... (Vân Lam)

By





Hơn cả một trái tim...

"Yêu một người- là ban cho người ấy quyền năng làm mình đau
Nhớ một người - là tự tước đi của mình niềm vui không ràng buộc
Nhưng Anh yêu!...
Em vẫn nói rằng Em yêu Anh đây! "
(Trích lời dẫn tác phẩm "Trái tim của Sói")

*** ***

Thật tình mà nói cho đến giờ phút này khi ngồi viết lại cảm xúc của mình tôi vẫn không tin vào điều gì đó gọi là cao thượng trong tình yêu. Cuộc sống chung quanh tôi ngay từ thời bé dại đã gắn liền với những người đàn ông và những người đàn bà lam lũ đến tội nghiệp. Cũng chính trong cái lam lũ nghèo hèn ấy người ta làm gì còn biết giữ cuộc sống cho đúng từ "cao thượng"? Có chăng chỉ là tình cảm của cha mẹ giành cho con.

Đọc văn của Hương thấy mình như lạc vào một thế giới khác. Ấn tượng ban đầu là chán nản. Thế giới của những con người thừa thải vật chất xa hoa và suốt ngày dạo chơi cùng những căn bệnh trưởng giả. Nhưng càng đọc về sau tôi càng bị say mê. Vì lý do gì? Hãy để tôi cùng bạn từ từ đi vào vùng cảm xúc ấy...

Vũ Quỳnh Hương - Trước hết được xem là người đàn bà đẹp. (Bạn có thể kiểm chứng điều đó qua bìa sách tôi treo lên đây!). Thiết nghĩ theo quan niệm thông thường của người đời phụ nữ nào được gọi là đàn bà đẹp thường bị gắn cùng một bộ óc ngắn phải thế không? Nhưng nếu ai từng ĐỌC (tôi dùng từ ĐỌC chứ không phải là NHÌN) hầu hết những vần thơ của Hương các sáng tác trước kia và toàn bộ tác phẩm "Trái tim của sói" sẽ thấy nhận định ấy hoàn toàn sai. Vì vậy tôi không thích cách ai đó đã nói về Hương "Người đàn bà đẹp viết văn"! Tại đây tôi chỉ muốn xem hương đơn thuần như bao người viết văn bình thường khác.

"Hơn cả một trái tim" đó là cảm xúc sau cùng còn lại trong tôi sau 3 lần đọc "Trái tim của sói". Có điều gì đó cứ thôi thúc cuộn trào buộc người đọc đôi khi phải dừng lại ngẫm nghĩ ráp nối và suy tưởng. Chính ở đây Hương đã thành công về mặt kết cấu truyện. Nhưng đáng nói hơn là sức truyền tải với khối lượng kiến thức ngồn ngộn mà Hương thổi vào từng trang viết. Thật quá ngỡ ngàng với một người trẻ như Hương! Đọc Dương Bình Nguyên thấy tiểu tiết và cảnh vật hiện lên thật khác biệt kì diệu thì đọc Hương thấy tiểu tiết và cảnh vật hiện lên thật lung linh với đầy đủ những thay đổi theo từng năm tháng. Đà Lạt - Paris - Pakistan - Afghanistan - Indonesia - Mongol tất cả hiện lên trọn vẹn như từng thước phim với đầy đủ sự hiểu biết của tác giả về cảnh vật con người văn hóa...

Ai đó từng nói "đi nhiều và đọc nhiều là sẽ viết được thôi!". Chưa chắc! Nếu có thể dễ dàng thế thì hầu hết các hướng dẫn viên du lịch các nhà khảo cổ hoặc giả những thường dân thường đi du lịch khắp nơi năng đọc sách báo sẽ thành nhà văn cả rồi! Vấn đề ở đây là bạn cảm nhận và diễn đạt như thế nào về những gì bạn từng chứng kiến và trải qua. Đây là điều mà tôi cảm phục nhất ở hai cây bút trẻ : trước có Dương Bình Nguyên sau nữa là có Hương!

Bạn sẽ tìm thấy đâu đó trong tác phẩm đời sống của chính mình với những món thực phẩm "fast food" vật chất lẫn tinh thần bằng sự lí giải rất đời của tác giả. Về tình hình chính sự thời tiết cảm xúc của con người vượt ra ngoài ranh giới một quốc gia. Như đang được cùng Hương trải qua cuộc hành trình của cô phóng viên trên những miền đất lạ. Thú vị đến ngây người.

Nhưng đó lại không phải là vấn đề chính đem đến cho tôi nhiều cảm xúc. Giữa những cung bậc mơ hồ của hai con người yêu nhau trong - tâm - tưởng bằng một tình yêu không dục tính kia tôi thấy được một niềm tin tuyệt đối vào tình yêu thương. Nó không còn đơn thuần là tình yêu thương giữa hai người khác phái với nhau nữa mà là tình yêu thương giữa con người với con người giữa con người với nơi mình sinh ra với những người ruột thịt.

Cô gái cứ mỗi lần nói chuyện với người mình yêu cứ lặp đi lặp lại hình ảnh sau cùng trước khi bố mẹ và em trai tạm biệt trước ngày họ chết trong một chuyến bay bị nổ. Người đàn ông thành đạt với trái tim không biết ngưng đập lúc nào vẫn yêu say mê một tình yêu mà bản thân anh không tài nào giải thích nổi. Một cuộc thay tim với quả tim được nhận từ một người xa lạ. Và một kết thúc...hụt hẫng...!

Hóa ra mọi điều kì diệu xảy ra trên thế gian này đều có cơ duyên của riêng nó. Như lời của người mẹ già có đứa con hiến tim :

"Mọi người trên thế giới này đều không quen biết nhau cho đến khi số phận - bằng cách này hay cách khác - đẩy họ tới bên cạnh nhau. Yêu thương hay oán thù phần lớn đều đã được sắp đặt trước từ phút giây đầu tiên gặp mặt.

.... Đó là một câu chuyện rất dài. Tai nạn là số phận và là chuyện bất khả kháng. Người Trung Quốc tin vào duyên phận mọi cơ duyên đều bắt đầu từ cơ duyên. Còn những dòng họ sống trên sa mạc và thảo nguyên như chúng tôi thì tin vào bản thân và nội lực và ơn nghĩa nên được đáp đền bằng ơn nghĩa cho đi ân tình phải được nhận ân tình..."

Luật nhân quả trong đời sống bộn bề này đã bị xem là một điều xa xỉ. Càng xa xỉ hơn khi ai đó cứ một mực cho rằng có người cao thượng trong tình yêu. Nhưng Hương đã làm người đọc xúc động và biết tin vào điều mà cô muốn bày tỏ. Rằng không có sự yêu thương nào lại mang đến cho con người khổ đau. Khi họ tin và biết yêu thương bằng tất cả con tim mình thì dù sống hay chết họ vẫn cảm thấy hạnh phúc:

"Số phận không quyết định điều gì mà không có lý do của nó. Và điều đáng sợ nhất không phải là cái chết mà là sự sống trống rỗng. Nếu một người quyết định tặng cho người khác sự sống của mình điều đó có nghĩa là người tặng muốn người được tặng sống một cuộc sống thực sự ý nghĩa..."

Trái tim và sự sống của chàng trai đã được đổi bằng tình yêu thương sự hy sinh của cô gái giành cho đồng loại lúc họ khốn cùng (Cô đã đem thân mình đỡ lấy cành cây rơi từ trên cao xuống để cứu đứa con trái bé bỏng của một người đàn ông xấu số người đã tử nạn cùng cô trong cùng chuyến đi thám hiểm. Lúc còn sống cô luôn có nguyện vọng khi mình mất đi tim của cô sẽ được chuyển cho chàng trai có tên trên dây đeo cổ của cô. Nhưng tim của cô không phù hợp. Thế là người vợ mẹ của đứa bé đã quyết định đền đáp ước nguyện của cô bằng cách lấy tim chồng mình thay cho chàng trai ấy...) Mối liên hệ đó làm tôi thấy tình yêu thật kì diệu và quý giá biết bao nhiêu... Dù mang một kết cục buồn nhưng chính cái kết cục đã đưa câu chuyện như mơ của Hương trở về với đời sống xác thực của hiện tại. Viết "Trái tim của sói" Hương có lẽ không phải chỉ muốn truyền tải đơn thuần một tình yêu không dục tính và trong sáng như nhiều người vẫn nghĩ mà ở đó còn rất nhiều chuyện đáng nói hơn cả chuyện một trái tim...!

(Vân Lam - Yêu cùng tim sói...)
http://au.blog.360.yahoo.com/blog-JyQBsq0neqhtbe92tSHmkPg-?cq=1

More...

"TÌNH ẢO"...

By


"TÌNH ẢO"...
     (Vân Lam)


 

Đêm qua tôi nằm trên ghế sofa "nhai lại" quyển "Cô đơn trên mạng" của J.Leon Wisniewski. Lần đầu tiên tôi đọc nó là trên chuyến bay 8hours ngày tôi rời quê hương. Cảm giác lúc đó choáng váng...Tôi từng nghĩ chắc do tôi "say máy bay". Nhưng sao mãi đến đêm qua khi đã nằm yên trên chiếc ghế sofa tôi vẫn còn cảm giác tương tự như lần đọc đầu tiên ấy? Thêm cả một chút nhói lòng khi kết thúc khép lại với hai con người "cứ sống" và "cứ trôi" theo cuộc đời không định hướng...

Có lẽ nên bắt đầu từ những năm chúng ta tập làm quen với cái gọi là "internet". Bản thân chúng ta lúc ấy chắc chưa bao giờ ngờ hết được những điều kì diệu lẫn kinh hoàng mà nó mang đến cho đời sống tinh thần của con người. Một trong những điều ấy là Tình Yêu! Và tôi mãi đến giây phút này ngay khi đã từng chứng kiến hai người bạn thời sinh viên xuất giá theo chồng với tình yêu như thế tôi vẫn không tin là nó tồn tại thật sự!

Không cần mọi thứ định nghĩa rắc rối về tình yêu nữa. Tôi chỉ muốn nhìn vào phần cảm xúc qua tình yêu ảo và cuộc sống thực từ những cuộc tình ấy. Ban đầu nó xuất phát từ đâu? Phải chăng hầu hết từ những tâm hồn "cô đơn"? Cô đơn nên chỉ biết tìm sự khuây khỏa qua internet cô đơn nên khi bắt gặp một con người có thể trò chuyện và đem đến cho mình niềm vui trong thế giới ấy ta thấy cần họ cần cho khoảng trống trong lòng ta. Nếu mọi việc chỉ dừng lại ở đó thì tốt biết mấy! Bởi đó là điều kì diệu nhất mà "tình yêu ảo" mang đến cho chúng ta. Nhưng như tôi đã nói ngoài sự kì diệu còn cả những điều kinh hoàng. Đó là lúc bạn đã sống cho "tình yêu ảo" ấy bằng chính "cảm xúc thực" và cuộc đời thực của mình. "Cô đơn trên mạng" đã chạm đến những nỗi đau sâu xa ấy một cách tuyệt vời và chính xác nhất :

- Jakub một nhà khoa học mà "sự khát khao được thán phục và sự khát khao đàn bà gây nên trong anh những phản ứng như nhau". Một con người uyên bác đầu óc sáng suốt khi nhìn nhận các vấn đề xã hội và lịch sử. Điển hình như vấn đề quan hệ giữa hai dân tộc Ba Lan và Đức "Thực ra toàn bộ lịch sử chỉ là một bản thỏa thuận...Người ta thỏa thuận rằng sẽ dạy về chính sự dối trá này chứ không phải về sự dối trá khác...". Nói điều này tôi muốn bạn nhìn thấy những con người trong cuộc tình ảo họ cũng có đầu óc và tư duy ở mức độ không tồi!

- Christiane một phụ nữ hiểu biết sắc sảo nhạy cảm và nông nổi. Người mà ban đầu chỉ định nhờ một kẻ ẩn danh trong thế giới ảo giúp trút bỏ những gì không thể giải quyết nổi trong đời thật : những điều bất như ý trong quan hệ vợ chồng mà bất cứ người đàn bà cũng nhận biết nhưng không đủ khả năng giải quyết và quyết tâm để thay đổi. Và từ từ thế giới ảo trở thành phần quyết định trong cuộc đời cô không còn dành cho cô khoảnh khắc nào nữa để sống trong thế giới thực.

- Cả hai đã đến với nhau thật tình cờ tự nhiên không toan tính không ràng buộc không gì cả...Chỉ là những cuộc nói chuyện bông đùa về mọi thứ xảy ra quanh cuộc đời và cuộc sống thường nhật. Để rồi lúc nào đó cả hai cùng nhận ra"Thực tại ảo không thể nào cũng đầy rẫy những cám dỗ như ngoài đời thực. Cái thực tại ảo ấy còn cám dỗ hơn nhiều!".
Và vì thế cuối cùng họ không thể cưỡng lại được "cảm xúc thực" để bước ra khỏi thế giới ảo tìm đến nhau trong đời thật bằng xương bằng thịt chứ không đơn thuần bằng những nick name qua đường truyền internet! Bởi lẽ dù họ có nói với nhau "về chúa về tiền nong về thời tiết ở Warszawa...về internet về game về âm nhạc về sự suy đồi của toán học và triết học..." thì cuối cùng vẫn không thể vượt qua được con đường dẫn đến nhục thể. Bởi họ đều nhận ra rằng"Có thể quan trọng nhất không phải là cùng ai lên giường mà là muốn sáng mai cùng ai dậy pha trà cho nhau".

Chính cái điều ấy đã đi vào cảm thức sâu xa của Chris làm cô nhận ra mình đã yêu yêu bằng chính trái tim chứ không phải vì thèm khát nhục dục. Điều đó giải thích vì sao Chris đã nói trong lo sợ và dày vò"Em không muốn bất cứ tình yêu nào. Tình yêu chứa trong nó sự đau khổ...Mà họ thì chia tay nhau hàng ngày...EM CHỈ LÀ ẢO...Em không có gì chung với các thiên thần..Em là người đàn bà hư hỏng tội lỗi..".

Điều đó cũng giải thích vì sao về phía Jakub "Anh muốn cô chỉ nghĩ đến anh khi trải qua niềm vui khi đưa quyết định khi xúc động hay mơ mộng...Anh muốn cô nghĩ đến anh khi chọn đồ lót son môi nước hoa hay màu nhuộm tóc...Anh muốn là ý nghĩ duy nhất của cô khi mỗi sáng thức dậy và mỗi tối trước khi yên giấc..". Muốn như thế có nghĩa là đã muốn tất cả muốn chiếm hữu cả quãng đời còn lại của cô! Điều đó có sự lý giải thỏa đáng nào khác ngoài "Tình yêu"?

Thế giới nội tâm của các nhân vật cực kì phức tạp. Nhưng rồi cuối cùng cái gút cũng được tháo ra. Nhiều người cho rằng kết thúc truyện không thỏa đáng. Bởi ở cuộc đời thực một người đàn bà như Chris làm sao dễ dàng quay lại ngôi nhà cũ sống quãng đời nhàm chán và vô vị trong chuỗi ngày dài còn lại? Nhưng với tôi điều ấy có thể lắm! Bản thân Chis nhận ra mình đã yêu đã nhìn thấy bản chất của tình yêu là đau khổ đã nhận ra cả nàng và Jakub đều có "trái tim nhạy cảm" như nhau. Làm sao nàng không sợ khi nghĩ đến chuỗi ngày dài sắp tới điều gì sẽ bảo đảm cho hai "trai tim nhạy cảm" ấy không bị "lung lay" lần nữa bởi một hình bóng khác? Nàng phủ nhận tình yêu cũng là phủ nhận những đau khổ mà nó sẽ đem đến. Có gì vui thú đâu khi ta từ bỏ những đau khổ của hiện tại để đón nhận những đau khổ khác trong tương lai. Chính suy nghĩ ấy làm Chris chùng bước và quay trở lại. Như thế xét theo tâm lý một phụ nữ bình thường kết thúc ấy rất "đời"!
******
Điều làm tôi suy tư nhiều nhất từ những trang viết ấy là "sự phủ định thực tại". Cuộc đời của những nhân vật dàn trải thê lương trên cái nền tối tăm bức bách của cuộc sống thường nhật. Sự thiếu vắng nụ cười và tình thương yêu đã làm cuộc sống thực khô khan đến cằn cỗi. Đó là lý do vì sao ngày càng nhiều người tìm đến thế giới ảo. Có phải vì ở thế giới ảo này chúng ta mới dám trút cạn những tâm tư thầm kín nhất những yêu thương cuồng nhiệt nhất những sự cảm thông vỗ về chia sẻ nhất mà trong đời thường nỗi lo cơm - áo - gạo - tiền đã làm chúng ngủ quên?! Đã có thế giới thì phải có những thực thể sinh sống có thực thể sinh sống là có những ràng buộc quan hệ xã hội. Để duy trì những mối quan hệ ấy chúng ta buộc phải sống bằng "cảm xúc" cái có thực trong mỗi con người. Vì vậy "tình ảo" phải chăng là một hệ lụy tất yếu khi chúng ta đã sống cho cảm xúc nhiều đến thế? Và xẻt cho cùng nó cũng là một trong những mối quan hệ xã hội trong thế giới ảo như bao mối quan hệ bạn bè tri kỷ vậy!

Vấn đề là bạn có chấp nhận không? Bạn chấp nhận nó đến mức độ nào? Bạn có sẵn sàng sống cho tình yêu ấy?

Vân Lam
(http://au.360.yahoo.com/profile-JyQBsq0neqhtbe92tSHmkPg-?cq=1)

More...

Trịnh Công Sơn viết về tình yêu

By


Những bài viết của Trịnh Công Sơn về tình yêu


Trịnh Công Sơn và Khánh Ly

" Tôi là kẻ vô đạo trong tình yêu
những khi tôi hờn giận cuộc đời
Khi cuộc đời yêu tôi
tôi sẽ là tín đồ của tình yêu"

CUỘC SỐNG KHÔNG THỂ THIẾU TÌNH YÊU


Người ta nói trên trái đất không có gì ở ngoài qui luật cả. Nhưng tình yêu hình như cũng có lúc là một ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con người nhưng cũng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức. Tôi không tin những người quá lạc quan khi nói về tình yêu bằng thể khẳng định. Người ta có thể tin rằng mình được yêu và cũng có thể hiểu nhầm mình không được yêu.

Tôi không thể nói về một vấn đề mà chính bản thân mình cũng chưa hiểu hết. Chưa hiểu hết là nói theo kiểu đại ngôn chứ thật sự là hoàn toàn không thể hiểu. Nếu có người nào đó thách thức tôi một trò chơi nghịch ngợm thì tôi sẽ mang tình yêu ra mà đánh đố. Tôi e không ai dám tự xưng mình am tường hết nội dung phong phú và quá phức tạp của tình yêu.

Có người yêu thì hạnh phúc; có người yêu thì đau khổ. Nhưng dù đau khổ hay hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con người không thể sống mà không yêu. Hàng nghìn năm nay con người đã sống và đã yêu - yêu thật lòng chứ không phải giả. Thế mà đã có không biết bao nhiêu là tình yêu giả. Cái giả mà rất thật trong đời. Sự giả trá đó lúc biết được thì làm khổ lòng nhau biết bao nhiêu mà kể. Người giả người thật nhìn nhau lúc bấy giờ ngỡ ngàng không biết thế nào nói được. Người thật thì nằm bệnh người giả thì nói cười huyên thuyên. Ðời sống vốn không bất công. Người giả trong tình yêu thế nào cũng thiệt. Người thật thế nào cũng được đền bù.

Tình yêu thời nào cũng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi con người không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu làm gì. Có người đã nói như vậy.

Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt của tình yêu và dù sao chăng nữa tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩa bền vững: "Cuộc sống không thể thiếu tình yêu".
 

            Bút pháp của Trịnh Công Sơn

Diễm của những ngày xưa


Thuở ấy có một người con gái rất mong manh đi qua những hàng cây Long não lá li ti xanh mướt để đến trường.

Nhiều ngày nhiều tháng của thuở ấy người con gái vẫn đi qua dưới những vòm cây long não.
Có rất nhiều mùa nắng và mùa mưa cũng theo qua. Những ngày nắng ve râm ran mở ra khúc hát mùa hè trong lá. Mùa mưa Huế người con gái đi qua nhoà nhạt trong mưa giữa hai hàng cây long não mù mịt.

Nhà cô ấy ở bên kia sông mỗi ngày phải băng qua một cây cầu rồi mới gặp hàng long não để đến trường.
Từ ban công nhà tôi nhìn xuống cái bóng ấy đi đi về về mỗi ngày bốn bận. Thời buổi ấy những người con gái Huế chưa hề dùng đến những phương tiện có máy nổ và có tốc độ chóng mặt như bây giờ. Trừ những người đi quá xa phải đi xe đạp còn lại đa số cứ chậm rãi đến trường bằng những bước đi thong thả hoàng cung. Đi để được ngắm nhìn để cảm thấy âm thầm trong lòng mình là một nhan sắc. Nhan sắc cho một người hay cho nhiều người thì quan trọng gì đâu. Những bước chân ấy từ mọi phía đi về những ngôi trường với những cái tên quen thuộc đôi khi còn quá cũ kỹ. Đi để được những con mắt chung quanh nhìn ngắm nhưng đồng thời cũng tự mình có thời giờ ngắm nhìn trời đất sông nước và hoa lá thiên nhiên. Long não bàng phượng đỏ mù u và một dòng sông Hương chảy quanh thành phố đã phả vào tâm hồn thời con gái một lớp sương khói lãng mạn thanh khiết. Huế nhờ vậy không bao giờ cạn nguồn thi hứng. Thành cổ lăng tẩm đền đài khiến con người dễ có một phần nào hoài niệm về quá khứ hơn và một phần nào cũng giúp cho con người được cứu rỗi ra khỏi vòng tục luỵ. Và từ đó Huế đã hình thành một không gian riêng. Nó không cám dỗ như cõi phồn hoa đô hội nhưng nó là mạch nguồn gợi cảm nhẹ nhàng riêng. Từ đó con người bỗng đâm ra mơ mộng và mơ ước những cõi trời gần như không có thực.

Nhưng sự thật và mơ là gì? Thật ra nói cho cùng cái này chỉ là ảo ảnh của điều kia. Và với những ảo ảnh đó đã có một thời khá dài lâu những con người lớn lên trong thành phố nhỏ nhắn đã dệt gấm thêu hoa những giấc mơ giấc mộng của mình.
Đó cũng là thời gian mỗi sáng tinh mơ mỗi chiều mỗi tối khi tiếng chuông Linh Mụ vang xa trong không gian truyền đi trên dòng sông để đến với những giấc mộng của mình.
Thời gian trôi đi ở đây lặng lẽ quá. Lặng lẽ đến độ con người không còn cảm giác về thời gian. Một thứ thời gian không màu sắc không bóng hình chỉ có cái chết của những người già vào mùa đông quá rét mới làm sực tỉnh và bỗng chốc nhận ra tiếng nói thì thầm của lăng miếu bia mộ của những vùng núi đá chung quanh.

Trong không gian tĩnh mịch và mơ màng đó thêm chìm đắm vào một khí hậu loáng thoáng liêu trai người con gái vẫn đi qua đều đặn mỗi ngày dưới hai hàng cây long não để đến trường. Đi đến trường mà đôi lúc dường như đến một nơi vô định. Định hướng mà không định hướng bởi vì những bước chân ngày nào ấy dường như đang phiêu bồng trên một đám mây hoan lạc của giấc mơ.

Người con gái ấy đã đi qua một cây cầu bắc qua một dòng sông qua những hàng cây long não qua những mùa mưa nắng khắc nghiệt để cuối cùng đến một nơi hò hẹn.
Hò hẹn nhưng không hứa hẹn một điều gì. Bởi vì trong không gian liêu trai ấy hứa hẹn chỉ là một điều hoang đường - giấc mơ liêu trai ngày nào sẽ không có thực và sẽ biến mất đi.
Người con gái đi qua những hàng cây long não bây giờ đã ở một nơi rất xa đã có một đời sống khác. Tất cả chỉ còn là kỉ niệm. Kỉ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng vẫn phải quên. Người con gái ấy là Diễm của những ngày xưa.


             Bút pháp của Trịnh Công Sơn

CHỢT TÔI THẤY THIÊN THU LÀ MỘT ĐƯỜNG KHÔNG BẾN BỜ


Trịnh Công Sơn
Báo Tuổi trẻ số ra ngày 6-2- 1994
Những con đường trăng tròn là những con đường trăng khuyết. Vẫn là những con đường cũ em đi qua và tôi đi qua. Thế rồi có những lúc tôi đi qua những con đường mù mịt không trăng. Những tro tàn quá khứ bỗng dậy lên một cơn lốc cuốn tôi về với những con đường ma quái ảo ảnh chập chờn.
Cái chập chờn của một thân thể phiền não không biết mai nay mốt nọ ra sao cứ thắc thỏm muốn gởi gắm vào cuộc đời một linh hồn phiêu lạc. Tôi phiêu lạc bao nhiêu năm rồi trên một dòng đời không bờ bến. Có khi tưởng bờ là bến. Có khi tưởng bến là bờ. Cái tạm và cái thường hằng lắm khi là một. Thế mà cứ lại là khác nhau. Cái bờ mỏng manh khoảnh khắc ra đi. Cái bến nhiều khi bền bền ở lại. Bờ mở ra những bến. Có dâu bể cho bờ. Nên định mệnh bờ thường trói buộc thân phận bến.
Tôi là bờ em ra đi. Em là bến tôi ghé lại
Con đò ghé qua bờ này bờ nọ nhưng sẽ đậu lại ở một bến kia.
Mùa xuân là bờ hay bến? than ôi mùa xuân chỉ là bờ. Ai ai trong đời này cũng có lần ghé qua cái bến tạm mùa xuân. Cái bờ bến mùa xuân nhập nhằng những dặm trường lận đận. Thoắt nhiên bến xuân chỉ còn lại là bờ. Cái biến đi qua rồi cái bờ ở lại. Cái bến hiu hắt của một thuở tưởng rằng thời hoàng kim bến sẽ mãi mãi không bao giờ là bờ. Thế rồi tuổi đời người người -đến đến - đi đi cứ mộng vờ hoang tưởng hão huyền một thứ bờ bờ - bến bến không biết nơi nào để neo lại một thân thể phiêu bồng.
Có thể bến cho em và bờ cho tôi. Tôi cứ mãi đi và em ở lại. Cái thân phận thuyền quyên ấy đừng làm đau xót đời. Cuối cùng trong cõi mông lung mờ mờ ảo ảo em vẫn chính là cái bến hư ảo một cách vẹn toàn mà tôi có lúc mỏi mệt sẽ tìm về nương tựa.
" Ru đời đi nhé cho ta nương nhờ lúc thở than"...
Cái bờ ru lời hiu quạnh lau lách. Cái bến ru chập chờn một đốm lửa chiều...

Trong một giấc ngủ bồng bềnh không giờ giấc của mùa xuân tôi thảng thối thấy bờ bến bỗng rã tan thành những cánh bèo mông lung vô định. Em tôi không bến và tôi không bờ. Em trôi đi và tôi cũng trôi đi. Em và tôi cũng là bến. Em và tôi cũng là bờ. Chúng ta tan biến vào nhau thành một khối bến bờ không còn chia lìa nữa. Trong em không còn trí nhớ về bến. Trong tôi cũng mất hết những ký ức về bờ. Bến ở đâu và bờ ở đâu?
1-2-1994

Tình yêu và tiếng hát


Tình yêu cho phép những ca khúc ra đời. Nỗi đau và niềm hân hoan làm thành bào thai sinh nở ra âm nhạc. Âm nhạc như thế là tình yêu là trong bản thân nó hàm chứa 1 cõi nhân sinh bề bộn những khổ đau và hoan lạc. Không có bất hạnh và nụ cười có lẽ âm nhạc cũng không thể có duyên ra đời.
 
Có người đi đến với cuộc đời và ngẫm nghĩ: nếu đời sống vắng bóng âm nhạc và tiếng hát thì ta sẽ như thế nào đây? Ở đâu có con người ở đó có tiếng hát. Trên mặt đất trần gian này tiếng hát nhắc nhở ta 1 điều giản dị: tôi hát là tôi hiện hữu. Tôi tồn tại có nghĩa là tôi sẽ mất đi. Tôi mất đi mọi người cũng sẽ mất đi nhưng tiếng hát còn ở lại. Ở lại như chiến tích vừa buồn bã vừa huy hoàng của 1 cõi đời.

Tiếng hát thường làm nhớ nhung con người. Nhớ một con người là nhớ cả một trần gian. Cái thân thể mĩ miều của trần gian này nọ đã từng vạch ra những lối đi mờ ảo hoang đường trong bể dâu của cuộc sống. Thân thể ấy bỗng tự thân đã biến thành thánh địa cho cuộc chiêm ngưỡng tình yêu. Âm nhạc và tiếng hát ra đời để ca tụng một gót chân một bàn tay những môi mắt má và đôi khi một mái tóc trầm hương và sau đó là nụ cười nước mắt của một đời người.

Tiếng hát là con đẻ của thân xác. Từ thân xác bay lên những giai điệu và lời ca. ca hát là để nhớ nhau và đôi lúc để an ủi mình. An ủi một cái gì còn ở lại và than thở một điều gì đã ra đi.

Tất cả mọi điều sẽ qua đi sẽ biến mất nhưng tiếng hát câu ca một khi đã được khai sinh với ngày thôi nôi huy hoàng của nó thì sẽ ở lại với đời mãi mãi. Đó là một cuộc rong chơi ngậm ngùi của hữu hạn muốn chộp bắt cái vô hạn làm món quà thế chấp cho đời mình.

Đành vậy với tình yêu


Cho đến cuối thế kỷ này khi mà những khám phá khoa học đã bóc trần mọi lớp vỏ huyễn hoặc của thế giới quanh ta thì con người vẫn tiếp tục hồn nhiên chất vấn mình và chất vấn nhau: Tình yêu là gì? Tình yêu có thật hay không ?
Bao nhiêu thế kỷ qua đi và tình yêu cũng thay hình đổi dạng. Đắm chìm vào những cuộc vong thân ngoạn mục tình yêu đã hoá thân và theo từng thời kỳ mang những khuôn mặt khác.
 
Tình yêu cuối thế kỷ này không còn mộng mị nữa. Những giấc mơ hão huyền đã ra đi. Con người đến với tình yêu bằng một ngôn ngữ khác. Có một thứ hình bóng của mộng du len lỏi vào giữa cái điều mà người ta gọi là tình yêu. Và cứ thế người ta lao vào cái điều "tưởng như" ấy một cách đồng bóng và đánh mất dần cái hồn phách thơ mông của những ngày đã xa xưa.

Đừng bao giờ nói một lời có tính cách khẳng định về tình yêu. Mới ngày hôm qua là như thế hôm nay đã khác rồi. Tình yêu tưởng vĩnh viễn ra đi mà không ra đi. Tình yêu vờ như ở lại mà không ở lại. Kể lại một chuyện tình thường khi là kể lại một cái gì đã mất. Nhưng cũng không hiếm những trái tim lạc hướng bỗng một hôm lại ngoạn mục quay về. Không thể nói nhiều về tình yêu mà không mắc lỗi lầm. Cứ để nó yên ở một vị trí nào đó và nhìn ngắm quan sát hoặc chờ đợi. Tình yêu là bất khả tư nghì.

Không ai điên gì mà tự xưng mình là kẻ biết rõ về tình yêu nhất. Đau khổ cả trăm lần vẫn cứ là một đứa trẻ thơ trong tình yêu. Tình yêu có lẽ là lời nói dối uyên thâm nhất của trái tim. Một trái tim kim cương không tì vết không thách thức nhưng ngạo nghễ và thích đùa. Một thứ đùa cợt làm bằng bi hài kịch và trên sân khấu của cuôc hành trình đã làm nổ tung ra những cơn thịnh nộ của núi lửa hoặc của những mùa băng rã tuyết tan.

Dù thế nào cũng đừng phỉ báng tình yêu bởi nghĩ cho cùng nó vẫn là nguồn an ủi duy nhất. Nó là trò chơi dối trá cần thiết và qua nó chỉ có con ngưòi mới hiểu được thế nào là đau khổ để rồi có lúc phải thốt lên: Tôi buồn quá....
Tình yêu là không khoan nhượng. Cái khía cạnh ác độc của tình yêu không ai có thể đo lường được. Khi cần dập chết một cuộc tình nó sẽ không cần biết nương tay. Nó lạnh lùng thản nhiên trước cơn hấp hối của "con bệnh tình". Vì thế xin các hoàng tử quí công nương hãy biết kềm giữ mình khi đứng bên mép bờ hiu hắt và luôn luôn chuẩn bị sẵn cho mình một bài kinh thiền định để giữ được cõi lòng bình an tĩnh lặng. Mọi cơn bão sẽ qua đi và trên các bờ bãi biển đã để lại bao nhiêu là sinh vật biển cho một bữa tiệc dù muộn màng phù du nhưng cũng đủ để làm hồi sinh một nỗi khát sống và xoá đi những thương tích tuồng như không đáng có.

Tình yêu không có thắng bại. Ở đây không phải đấu trường mặc dù vẫn có những vết thương. Thậm chí đôi khi còn mang đến những cái chết những cái chết không báo trước nhưng cũng nhuốm đầy đủ màu sắc tai ương của một kiếp nạn. Những cái chết như thế không còn mới mẻ gì nữa chỉ đủ gây ngạc nhiên thoáng qua để có dịp nhắc nhở lại một thời kỳ vàng son của triều đại lãng mạn. Thế nhưng ở đâu đó trên các vỉa hè trong lòng các đô thị nhất là dưới ánh đèn mờ tỏ ở các ngoại ô tiếng xì xào vẫn cứ vang lên như một ngọn gió xót thương qua các đền thờ của ảo giác. Đó cũng là lời tôn vinh phù phiếm nhằm làm thăng hoa tình yêu hầu khôi phục lại một thứ lòng tin đã bị đánh mất.

Nếu có dịp chạm vào tình yêu thì hãy thử mượn một cỗ xe chở lòng bất kính đến trước. Có thể không hẳn là lòng bất kính mà một cái gì đó gần với sự thờ ơ lãnh đạm hoặc một phương cách lịch sự bóng bẩy phường tuồng. Đó là lá chắn cần thiết một thứ bùa hộ mạng để chống đỡ những mũi dao vô đạo có thể gây thương tích bất ngờ trên lòng tự trọng.

Tình yêu hình như không di chuyển trên một mặt phẳng. Nó thường dẫn người trong cuộc đi qua những nơi chốn không hề dự phòng trước. Thế rồi một hôm bỗng dưng mọi chuyện cứ lệch lạc hẳn đi và người trong cuộc thấy mình không còn là mình nữa. Như trong mùa biển động những con sóng dữ tha hồ nhảy múa và nó rút dần tinh lực của con người.

Có những kẻ thấy được thiên đường. Có những kẻ thấy được địa ngục. Và có không ít những kẻ bị chọc mù đôi mắt khi đi qua tình yêu. Những giấc mơ hồng những ác mộng đen. Đôi khi có những cái bóng vô hồn ngoan ngoãn tới lui trong không gian vô hình của những câu thần chú. Khi nhóm lửa đốt lòng mình trên những mê hoặccủa lời thề nguyền thì lúc ấy chỉ còn âm binh nói chuyện với âm binh. Giấy vàng bạc bay lả tả phủ hết con đường tỉnh thức để mở ra một cõi đời son phấn ngào ngạt hương hoa mơ mơ tỉnh tỉnh muội muội mê mê nhưng đầy một thứ lạc thú riêng tư một cõi trời bay bổng.

Chấp nhận tình yêu là chấp nhận một thứ có có không không đùa đùa thật thật. Nó vô hình tướng nhưng làm rã tan hồn phách. Không có nó thì đời sống không biết sẽ tẻ nhạt đến dường nào. Thôi thì đành có nó vậy.
Xuân 98

------------

Những bài viết nói trên lấy từ nguồn Trinh-cong-son.com và một số nguồn khác.

http://www.petalia.org

More...