Hương Xuân

By



Hương Xuân
(Bài họa 3)

Đường hoa lững thững gót sen hồng
Ấm áp xuân về tiễn giá đông
Bướm lượn xôn xao tà áo gấm
Chim chuyền lảnh lót tiếng tơ đồng
Mong người khắp xứ tình duyên mãn
Chúc họ muôn nhà số phận thông
Thiếu nữ tươi cười môi chúm chím
Nôn nao rộn rã nhịp tim nồng.

Tóc mai



Hương xuân
(Bài họa 4)

Xôn xao cánh bướm dạo vườn hồng
Ngơ ngẩn đất trời rũ áo đông
Sắc ửng cành đào khoe trước phố
Màu pha khóm trúc rộn trên đồng
Nôn nao chị ấy chờ duyên kết
Rạo rực anh này đợi vận thông
Gõ cửa muôn nhà xuân thỏ thẻ
An khang hạnh phúc đượm men nồng

Nguyên Thoại



Tình Xuân
(Bài họa 5)

Ánh mắt long lanh má thật hồng
Em về ấm lại một chiều Đông
Theo mây dáng cũ len vào phố
Mượn nắng hương xưa trải khắp đồng
Khúc nhạc gió đưa lời đã trọn
Bài thơ anh viết chữ chưa thông
Thôi thì cứ nhận tình xuân vậy
Để thoáng nghe say chút mặn nồng

Hoàng Sa



Gửi Nắng Mùa Đông
( Bài xướng )

Hãy gửi về em chút nắng hồng
Cho hồn sưởi lại lúc vào đông
Bầy chim nhảy nhót trên hàng lá
Lũ sóc tung tăng giữa cánh đồng
Suối biếc soi hình tràn giọt nhớ
Hoa vàng lộ dáng lấp đồi thông
Làn môi son phấn ngày đêm đợi
Một nụ hôn say thật ấm nồng

ABHA 12-2008



Gửi nắng mùa xuân
(Bài họa 1)

Nụ hôn tìm lại cánh môi hồng
Nắng ngả vào thơ ấm cuối đông
Búp nhớ chờ hoa trong sắc cỏ
Chồi yêu đợi lá giữa hương đồng
Mây qua núi lặng mơ màng liễu
Gió lộng đồi nghiêng réo rắt thông
Én đã về rồi em có thấy
Cùng anh uống nhé rượu xuân nồng

Hoàng Sa - 12/2008



Nhận Chút Hơi Xuân
(Bài họa 2)

Em nhận từ anh một đóa hồng
Ướp bằng hương nắng buổi tàn đông
Hoa môi đã thắm tràn hương sắc
Suối tóc như thơm thoảng ruộng đồng
Đợi gió qua bờ nghiêng ngã bóng
Chờ trăng đậu nhánh sáng soi thông
Mai vàng tô điểm mùa Xuân vọng
Nhân thế mừng vui chén rượu nồng

ABHA 01-09

More...

Giận thì giận ...

By



Giận thì giận ...

Dù hờn nhớ lắm anh yêu hỡi
Dẫu giận thương nhiều bé ngốc ơi
Sáng đến mưa giăng hồn rũ rượi
Chiều qua gió lộng dạ tơi bời
Đèn soi một bóng thềm sương phủ
Nguyệt tỏ đôi dòng mắt lệ rơi
Thổn thức canh tàn bên gối mộng
Vầng dương lấp ló nắng lên ngời

Tóc mai



Lạc loài

Mấy bận bờ dâng An Cựu hỡi
Bao lần đất lở Ngự Bình ơi
Khi trong lúc đục dòng nghiêng ngã
Trước vẹn sau lưng dạ rối bời
Một chiếc thuyền đêm vơ vất đổ
Dăm ba cánh nhạn lạc loài rơi
Chòng chành sóng nước lênh đênh mãi
Biết dạt vào đâu nếm chút ngời

Nguyên Thoại



Năn nỉ...

Giận hờn chi o ơi! tội lắm
Tui ra vô thấy mặt hầm hầm
Mưa cũng buồn từng giọt lâm râm
Gió rít mãi nghe tui năn nỉ.

Thôi o ơi! mình hòa nhau hỉ?
Đền cho o chè hẻm chịu chưa?
Hay che dù đi dạo dưới mưa?
Nghe tim đập rộn ràng đôi lứa.

Nguyên Thảo

More...

Trong mưa

By





Bọt tình
 
Hiên nhà tựa bóng dưới mưa rơi
Bé ngóng về ai khuất đỉnh trời
Mắt dõi cung sầu trôi lãng đãng
Tay lần giọt nhớ đọng chơi vơi
Từ người lỗi hẹn câu đằm thắm
Là kẻ buồn trông dạ rối bời
Khúc hát ân tình nay vỡ vụn
Như nghìn bọt trắng loãng trùng khơi
 
Việt Đường
(17/09/2008)







Trong mưa 
  
Nghe dạ khúc buồn nước mắt rơi 
Người đi vạn dặm cuối chân trời 
Lời yêu thắm thiết thơ còn đọng 
Nỗi nhớ nồng nàn nhạc mấy vơi 
Thảm lắm vườn hoa mưa rũ rượi 
Thương sao rặng liễu gió tơi bời 
Ngày qua chứng kiến tình phai nhạt 
Dấu ái từng dòng cuộn biển khơi 
  
Tóc mai
(18/09/2008)







Một thuở

Hạt nắng chiều về mỏng mảnh rơi
Chia xa cánh nhạn ngẩn ngơ trời
Bồng bềnh sóng nước trăm nghìn đắng
Chập choạng bên lề một bóng vơi
Ngập nỗi hồi chuông ngân thảng thốt
Đòi cơn nhúm ruột xát bời bời
Trời cao có thấu cho tình hỡi
Kỹ niệm êm đềm cứ mãi khơi

Nguyên Thoại






Ngắm Mưa

Em ngồi tựa cửa ngắm mưa rơi
Dõi bóng ai đi phía cuối trời
Mùi hương còn thoảng bay đâu đó
Khiến lòng nhung nhớ đến chơi vơi.

Cánh chim hồ hải mê tung cánh
Hay không em đợi dạ rối bời
Nhìn bong bóng vỡ trong mưa nhạt
Em sợ tình riêng cũng vỡ thôi.

Nguyên Thảo




Hôm ấy...

Anh đến ngày mưa giăng kín lối
trúc che dấu nhớ - giọt buồn rơi
Chập choạng hiện hình qua ánh chớp
Tiễn niềm vui mưa ướt dấu chân người

Nhấp nháy tơ trời giăng ướt mơ
Chiều cháy vào đêm mưa tí tách
Nghiêng nghiêng giọt nhớ hồn thơ ướt
Lối về tịch mịch dấu hoang sơ

Vũ Miên Thảo

 

More...

Đêm tương tư

By






Đêm tương tư

Vườn khuya nguyệt hắt tuôn thềm mộng
Ngõ tối sương trầm phủ gác mơ
Thoảng gió rèm hoa quay quắt tưởng
Tàn canh dáng ngọc thiết tha chờ
Đôi dòng ấp ủ vay cung nhạc
Mấy nhịp giao hòa mượn ý thơ
Hỡi nửa tang bồng nơi viễn xứ
Hay chăng mắt biếc lệ hoen mờ.

Tóc mai



Đêm tương tư

Phương xa khắc khoải từng đêm ngóng
Phố cũ u hoài mỗi khắc mơ
Nỗi nhớ nào nguôi năm tháng vọng
Niềm thương vẫn ắp phút giây chờ
Bờ môi dịu ngọt neo thuyền ý
Ánh mắt nồng say níu bước thơ
Hẹn một ngày về bên tổ ấm
Đan tay hạnh phúc dẫu trăng mờ.

thằng cuội




Đêm tương tư

Trăng non ánh nhạt ngoài song cửa
Chốn vắng mây bồng phía giấc mơ
Sắc lá phơi vàng buồn bến nhớ
Màu hoa phủ trắng tủi sông chờ
Đưa tay ngắt gió mà nghe nhạc
Dõi mắt nhìn sương để thấy thơ
Lỡ đón vì sao xưa sáng quá
Trong tim lấp lánh mãi không mờ

Hoàng Sa


More...

Độc thoại

By





Độc thoại

Phố quạnh sương giăng đèn ngọn khóc
Lòng côi buồn trĩu mắt mi sầu
Mưa vờn ảm đạm vương tê tái
Gió động tơi bời lụy đớn đau
Dĩ vãng còn trơ hờn cạn chén
Tâm tư đã khép tủi nâng bầu
Tìm chi dáng nguyệt ngày xưa đó
Hạnh phúc qua rồi tựa bóng câu

Tóc mai





          Độc thoại
          (Hoạ mượn vần)

          Lối cũ ngày chờ hoa cỏ úa
          Vườn xưa tháng đợi nắng mưa sầu
          Người đi chốn ấy còn nghe nhớ
          Kẻ ở nơi này chợt thấy đau
          Bạn hữu xa dần tiền sạch túi
          Anh em lảng mãi rượu khô bầu
          Buồn tình mượn đỡ cây đàn khảy
          Ngất ngưởng riêng mình chỉ một câu

          Nguyên Thoại






Độc thoại
(hoạ mượn vần)

Lão Trịnh buông dài hơi "Hạ Trắng"
Già Lam rót nhẹ tiếng "Thu Sầu"
Bao lần đứt đoạn lòng thương tiếc
Mấy bận chia lìa dạ xót đau
Đã mất ngày nao "Vườn Kỷ Niệm"
Đâu còn buổi ấy "Rặng Trâm Bầu"
Thời gian chẳng nán cho vài phút
Để kẻ đôi đường nói hết câu

Nguyên Thoại




                   
          Độc Thoại

          Khắc Triệu ngân nga lời "biển nhớ"
          Quỳnh Lan thủ thỉ điệu "tình sầu"
         Từng canh tưởng lại từng canh khóc
         Mỗi khắc mơ về mỗi khắc đau
         Nguyệt xế buồn nghe bài "vọng cổ"
         Sao mờ chạnh lắng khúc "đàn bầu"
         Niềm riêng biết tỏ cùng ai vậy?
         Chắt cạn tâm hồn được ít câu.

          Tóc mai

More...

Làm ngơ

By

Qua blog bác Hồ Văn Thiện Thấy có bài thơ Đường Luật hay và một bài họa TM xin phép bác Thiện được mang về blog mình để tập làm theo.

Ngọt ngào

Nửa thế kỷ rồi chưa hết mơ
Người xưa năm ấy ngỡ bây giờ
Bao lần mưa dội bên cầu nhỏ
Mấy bận cỏ nhàu tận cửa ô
Vẫn ánh mắt cười tim bối rối
Vẫn làn môi mọng dạ mong chờ
Bao đêm tỉnh giấc buồn man mác
Một thoáng ngọt ngào tiếc ngẩn ngơ

Hồ Văn Thiện

Ngu ngơ

Trông kìa cô gái đứng như mơ!
Xao xuyến hồn tôi đến tận giờ
Nắng bủa nhìn qua duyên ghé nón
Mưa ào ngóng lại điệu che ô
Bởi mình nhút nhát tình chưa nói
Bởi bé thơ ngây ý vẫn chờ
Cứ thế xa nhau...đời nhánh rẽ
Bao lần tự trách quá ngu ngơ

Thằng Cuội

Làm ngơ

Đâu người vóc ngọc thật là mơ
Lúng liếng nhìn anh tự nãy giờ
Bối rối làm sao em nhoẻn nụ
Bâng khuâng quá đỗi nhỏ nghiêng ô
Ra lòng trộm nhớ vu vơ đợi
Ra bụng thầm yêu nhấp nhổm chờ
Dạ nhủ ngày mai quen bạn nhé
Ai dè chạm mặt bỗng ...làm ngơ!

Tóc mai

More...

Tình rụng

By





Thu sầu

Hoa nắng lung linh rực ánh hồng
Thềm xưa gió nhẹ khỏa rèm song
Câu thơ lăn lóc nhòe cơn mộng
Cái nhớ chông chênh gợn nỗi lòng
Gió gọi buồn tênh mờ góc phố
Chiều về tím rịm bóng trên sông
Thu qua chở khối tình dang dở
Đượm trái tim khô giọt máu nồng

Khánh Chân






Tình rụng

Sương rơi lạnh thắm buốt mi hồng
Có ánh trăng buồn dọi cánh song
Thủ thỉ mưa lay rời rã bóng
Lao xao gió thổi héo hon lòng
Người đi bỏ lại thuyền trên bến
Nước chảy mang về nguyệt đáy sông
Dẫu biết thu sầu theo lá đổ
Cho tình khẽ rụng xuống đêm nồng


Tóc mai



Tình rụng

Thu đem lá úa rải vườn hồng
Hứng giọt mưa sầu khỏa chấn song
Thổn thức cung đàn rung nhịp thở
Nôn nao tiếng sáo nghẹn tơ lòng
Sao quên trở lại thăm bờ cỏ
Để nhớ tìm về ngóng bến sông
Nuối tiếc làm chi mà ngoảnh mặt
Tình ai sớm rụng phút hương nồng

Nguyên Thoại

More...

Đêm thu

By





Thu Mưa  

Phần phật lá cành trước gió rung
Hùa theo khói nhạt ngả nghiêng cùng
Mây đan lớp lớp màn thương cảm
Nước dệt hàng hàng thảm nhớ nhung
Phố hắt hiu chìm ôm vạn vật
Chiều ngơ ngẩn rũ gọi muôn trùng
Ơ kìa vọng khúc đàn ai trổi
Rưng rức giao hoà sẻ mấy cung  

Việt Đường
(05/09/2008)





Đêm thu  

Rặng liễu lồng trăng ẩn hiện rung
Hương đêm ngào ngạt tỏa khôn cùng
Vì sao lấp lánh nghiêng trời mộng
Cô gái mơ màng khép mắt nhung
Đã khuất thiên tình sầu vạn dặm
Đành ôm nỗi nhớ hận nghìn trùng
Lênh đênh điệu hát ru con vọng
Thức tỉnh vương hoài chốn nguyệt cung  

Tóc mai

More...

Xích lô

By






Đợi

Nối tiếp theo nhau một dãy chờ
Qua ngày đoạn tháng ước cùng mơ
Hàng quen đủ chuyến bù chân mỏi
Khách lạ đều phiên đắp mặt phờ
Sớm hạ thu gom phòng lỡ vận
Chiều đông ký cóp đợi sa cơ
Dầm mưa dãi nắng bao mùa nữa
Ngóng miết mà sao vẫn mịt mờ

Nguyên Thoại

  

Chờ

Xôn xao cảnh bến xích lô chờ
Mối gọi tài quành chẳng kịp mơ
Rướn gót rêm thân ngày mệt mỏi
Gò lưng nhức bắp tối bơ phờ
Thân nghèo đắp đổi thời cùng vận
Kiếp mạt quơ quào buổi thất cơ
Chạy gạo nuôi con lo vợ ốm
Tương lai thấp thỏm quá mù mờ

Tóc mai



Đợi

Chẳng biết lâu mau cũng phải chờ
Đôi vòng thuốc thả để mà mơ
Tiền tuôn chật túi con thôi méo
Gạo xối đầy chum vợ bớt phờ
Vật giá leo thang... hừ !... xốp phổi
Công ngày tuột dốc... oái !... teo cơ
Hai sương một nắng cày mệt nghỉ
Vẫn cứ đeo lưng cái chữ... MỜ !

Nguyên Thoại




Ngày ế

Vắng vẻ ngày mưa cả lũ chờ
Mua vài tấm vé dẫu rằng mơ
Trông vào ít triệu thôi đau oải
Ước trúng đôi trăm đỡ rạc phờ
Giỏi học con ngoan thương quá đổi
Hay làm vợ đảm tội ghê cơ
Tuy nghèo vẫn lóe bao hy vọng
Khấn nguyện mây tan kẻo nguyệt mờ

Tóc mai


Đợi

Bốn đợi năm mong sáu bảy chờ
Đeo hoài cái chuyện ngóng và mơ
Buồn tình đổi xế va lừa đảo
Giận bạn thay sân đụng phỉnh phờ
Phụ mộc non nghề chưa sạch nước
Theo nề dại việc chẳng thành cơ
Năm qua tháng lại viêm màng túi
Mắt vẫn còn nguyên chịu cảnh mờ

Nguyên Thoại


More...

Đường xa vạn dặm

By


















 

Về đâu mẹ hỡi !


Thôi đừng mót nữa mẹ già ơi
Lũ nhóc nhanh chân lượm cả rồi
Mắt cứ mày mò trong bẩn thối
Tay hoài lục lọi giữa tanh hôi
Cô ba phố rộng chồng không đón
Cậu bảy nhà cao vợ chẳng mời
Bị gậy thân còng lê bước mãi
Về đâu chiếc lá chực chờ rơi !?

Nguyên Thoại



Đường xa vạn dặm

Ta còn bới mãi các con ơi!
Vạn dặm đường xa oải lắm rồi!
Cũng mặc đồ thừa người bảo tởm
Đành ngơ vật mứa đứa chê hôi
Thân cò mạt vận nào ai đoái
Kiếp vạc cùng đinh chẳng kẻ mời
Lầm lủi ta bà đi khắp chốn
Không còn nước mắt để tuôn rơi...

Tóc mai


 
Kiếp nghèo bất hạnh
 
Thân nghèo khổ lắm hỡi người ơi
Trải mấy mươi năm hứng chịu rồi
Chạy gạo đâu nề moi rác bẩn
Lo tiền chẳng ngại vắt bùn hôi
Ngày rau phó mặc duyên đưa đẩy
Bữa cá buông cho số gọi mời
Đói kém chưa lần rời nửa bước
Như dòng lệ đắng cuối chiều rơi
 
Việt Đường



Về đâu mẹ hỡi !

Bao lần nấc nghẹn tiếng à ơi
Cuống phổi buồng tim khản cả rồi
Lết với đàn con khô nước mắt
Lê cùng lũ cháu cạn mồ hôi
Phờ thân buổi nọ lề đường kéo
Rạc xác ngày kia vỉa phố mời
Cúi mặt mà đi trong thổn thức
Canh trường ngấn lệ nhạt nhòa rơi !

Nguyên Thoại




Về đâu mẹ hỡi

Khổ tấm thân già quá mẹ ơi
Hừng đông đã phải xuống đồng rồi
Quơ quào há ngại mùi rơm thối
Xốc bới đâu màng đống rạ hôi
Nhỏ út doanh nhân chồng chẳng đón
Thằng hai giám đốc vợ không mời
Ngày ngày nhặt nhạnh từng bông lúa
Vất vả trăm bề nước mắt rơi !!

Thứ Lang




Có một kiếp người

Khi buồn tủi nhục gọi...con ơi !
Chả thấy ai thưa lạc mất rồi !
Sáng bửng canh rình nơi bãi thối
Đêm tàn co quắp dưới gầm hôi
Trông hoài một sớm ma đưa đón
Đợi mãi nhiều hôm quỉ rước mời
Kiếp nghiệp trầm luân dầu dải khổ
Cơm thừa cá cặn ngậm ngùi rơi

Tóc mai

More...